x
THÔNG BÁO: WEBSITE ĐANG HOẠT ĐỘNG THỬ NGHIỆM

Milvus

David Bowie và Alexander McQueen - Phần 1

| 28/02/2019

Vào giữa những năm 90, trong khi Britpop thống trị nền âm nhạc và giới trẻ đa số hướng đến các nhóm nhạc như Kinks, Stones hay The Beatles, thì nhà thiết kế tài ba của nước Anh lại chào đón sự trở lại của một thần tượng khó tính cùng thế hệ ông là David Bowie với một loạt album đặc thù mang tính tiên tri, bạo lực lẫn sự quyến rũ và đương nhiên là, trong trang phục do Lee Alexander McQueen thiết kế.

Cuộc phỏng vấn này được tiến hành vào năm 1996, cũng là năm Mc Queen được bổ nhiệm làm thiết kế chính của nhà Givenchy - điều mà ông sẽ đề cập ở phần cuối cuộc trò chuyện này.

Tiếp theo sau sự ra đi của Bowie, chúng ta hãy cùng ôn lại cuộc đối thoại giữa hai bộ óc sáng tạo lớn tầm cỡ của nước Anh, Alexander Mc Queen và David Bowie. Cuộc đối thoại này diễn ra trên điện thoại vào một buổi chiều Chủ nhật đẹp trời.

Reng reng. Reng reng. Reng reng....

David Bowie: Có phải anh là người đồng tính? và anh có thú vui gì đặc biệt không ? (Cười)

Alexander McQueen: Có, cả hai. (cười lớn)

David Bowie: Vậy thú vui đó của anh là gì ?

Alexander McQueen: Một người đàn ông tên Charlie!

David Bowie: Nó có tác động gì đến việc thiết kế của anh ?

Alexander McQueen: Nó mang lại sự ngẫu hứng nhiều hơn. Đó là lý do tại sao anh thấy đầu của tôi bị bắn nổ tung lên. (ông đề cập đến bức ảnh của nhà nhiếp ảnh Nick Knight chụp Mc Queen tại Florence Biennale.)

David Bowie: À, có lần tôi nhờ anh làm cho tôi một chiếc áo khoác đặc biệt với một màu nào đó và anh đã gửi cho tôi một cái gì đó hoàn toàn khác lạ được làm bằng chất liệu vải thảm, có thể nói là nó khá đẹp, nhưng anh làm thế nào để có thể dễ dàng hòa nhập hơn với đại chúng?

Alexander McQueen: Tôi không thuộc về thế giới đại chúng.

David Bowie: Ngay cả khi anh đang làm việc cho một công ty thời trang lớn như Givenchy?

Alexander McQueen: Đúng vậy !

David Bowie: Thế thì anh phải làm việc như thế nào trong hoàn cảnh như vậy? Anh có cảm thấy như thể anh sẽ phải đặt ra cho riêng mình những nguyên tắc cùng với các thông số, hay là như thế nào ?

Alexander McQueen: À, tôi chỉ biết làm điều đó theo cách mà tôi vẫn làm và đó là lý do mà họ chọn tôi, vì nếu họ không chấp nhận điều đó thì họ sẽ phải tìm một người khác. Nhưng cuối cùng thì họ sẽ không còn lựa chọn nào đâu vì tôi làm việc với các luật lệ và nguyên tắc của riêng tôi chứ không phải của bất cứ ai khác. Tôi nói như vậy nghe có vẻ trùng hợp với chính anh nhỉ !

David Bowie: Anh chuộng Armani hay Versace?

Alexander McQueen: Marks and Spencer.

David Bowie: Không như hầu hết các nhà thiết kế khác, cảm hứng về trang phục của anh dường như xuất phát theo những cách thức khác hẳn so với lịch sử thời trang. Anh sử dụng khá tùy tiện các bức ảnh tân-giáo rùng rợn của Joel-Peter Witkin để làm dấy lên một làn sóng văn hóa, vậy anh có cho rằng thời trang là nghệ thuật?

Alexander McQueen: Không, tôi không làm thế. Nhưng tôi thích phá vỡ mọi rào cản. Nó không phải là một ý tưởng cụ thể nào cả mà chỉ là những gì xuất hiện trong đầu tôi vào lúc đó. Nó có thể là bất cứ cái gì - có thể là một người đàn ông đi bát phố hoặc là một quả bom hạt nhân phát nổ - bất cứ cái gì có thể kích hoạt các loại cảm xúc khác nhau trong đầu tôi. Ý tôi muốn nói là tôi nhìn tất cả mọi thứ trong một thế giới quan của nghệ thuật bằng cách này hay cách khác, chẳng hạn như cách người ta làm việc, cách người ta hôn nhau.

TIN TỨC LIÊN QUAN