ĐỔI TRẢ 30 NGÀY - MIỄN PHÍ VẬN CHUYỂN HÓA ĐƠN 499K - THANH TOÁN KHI NHẬN HÀNG

Milvus

David Bowie và Alexander McQueen - Phần 4

| 28/02/2019

David Bowie: So với 5-10 năm trước, cái cách mà hiện nay thời trang đang thể hiện cho chúng ta thấy là một bước nhảy vọt, nó hầu như chuyển sang một hình thức hoàn toàn mới, đúng không?

Alexander McQueen: Vâng, nhưng anh nên biết là ta không thể để tương lai của cả xã hội lệ thuộc vào dự đoán của các nhà thiết kế thời trang, rốt cục rồi thì cũng chỉ là quần với áo thôi và không khi nào tôi để mình bị lung lạc bởi điều đó.

David Bowie: Theo anh thì thời kỳ phục hưng của nước Anh là một hiện thực hay chỉ là do quảng cáo vì cả thế giới đều chỉ nghe nói thế thôi. Thông qua mọi tầng lớp quần chúng trong xã hội Anh, từ thời trang đến nghệ thuật biễu diễn, âm nhạc, và đương nhiên là cả kiến trúc, ý tôi muốn nói là không có một khía cạnh văn hoá nào mà người Anh không có được một số người dẫn đầu khá giỏi, các nhà thiết kế người Anh làm việc trong các hãng thời trang Pháp, kiểu như chúng ta đang lĩnh hội toàn bộ các xu hướng vào cùng thời điểm này.

Alexander McQueen: Bản thân mình hãy cứ là người Anh đi ! Tôi nghĩ anh hiểu rằng trên thế giới, người Anh luôn có khả năng dẫn đầu trong mọi lĩnh vực, từ nghệ thuật cho đến nhạc pop, từ thời vua Henry VIII (1491-1547), nước Anh là một quốc gia mà mọi người đi đến và khao khát những gì chúng ta có như thể là một di sản quí giá, có thể có một số thứ tốt, một số thứ xấu, nhưng không nơi nào khác được như vậy trên hành tinh này.

David Bowie: Nhưng tại sao chúng ta lại không thể bước đi tiếp được một khi chính chúng ta đã tạo ra chúng đầu tiên ? Chúng ta làm sáng tạo tốt hơn nhiều so với kinh doanh sản xuất.

Alexander McQueen: Chính xác. Nhưng tôi nghĩ đó là điều tốt chứ không phải xấu vì nó làm cho chúng ta thánh thiện, nó làm ta hãnh diện về những cái mình làm ra và đến cái công đoạn thực dụng hơn là làm ra tiền thì để dành cho những kẻ tham lam.

David Bowie: Vậy anh không tham lam sao, Alex?

Alexander McQueen: Chắc là không. Tiền chưa bao giờ là mục tiêu chính của tôi. À, ý tôi muốn nói là tôi muốn sống cho thoải mái, có công ty thời trang Pháp hỏi tôi là tôi sẽ thiết kế một chương trình như thế nào và tôi nói rằng, ngày nay, cái cách mà người ta xài tiền khi mua sắm quần áo là họ không muốn phô trương sự giàu có của mình trước đám đông bởi vì nó thể hiện một thị hiếu tồi tàn, dù sao đi nữa, với tất cả những vấn đề của xã hội hiện nay thì đó là điều không nên làm.

Tôi tin chắc rằng những người có tiền thời nay không cảm thấy thích thú khi đưa mặt mình ra trước ống kính máy ảnh, vì vậy, tôi đã nói rằng chương trình này sẽ trông giống như một chương trình của cá nhân và những người giàu có theo nhóm này sẽ đề cao tính nghệ thuật, quần áo có chất lượng tốt và những kiểu thiết kế được làm duy nhất chỉ một lần là để tôn vinh cái lý tưởng chứ không phải là việc đi vòng vòng mà ném tiền.

David Bowie: Vậy nếu anh trở nên giàu và có nhiều tiền thì anh sẽ làm gì?

Alexander McQueen: Tôi sẽ tậu nhà của Le Corbusier ở Pháp ... (cười thầm)

David Bowie: Cái đó tốt thôi. Lúc nhỏ khi còn là đứa trẻ, cái mà anh thiết kế đầu tiên là gì vậy ?

Alexander McQueen: Ồ, tôi không thể nhớ lâu đến như vậy, nhưng trong phạm vi nghề nghiệp chuyên môn của tôi thì đó là những chiếc quần lưng trễ mà mấy cô gái, mấy tay chơi guitar bass hay mặc.

David Bowie: Cái điểm mốc nào mà lúc đó anh bắt đầu chơi bời quậy phá và thường xuyên ăn diện lui tới các câu lạc bộ khi còn trẻ ?

Alexander McQueen: À, thực ra thì lúc đó tôi mặc quần áo của chị gái, mọi người không ai nhận ra bởi vì tôi mặc theo cái cách của con trai. Có lần tôi đi một vòng khu phố nơi tôi ở trong chiếc áo ngực của chị gái tôi khi tôi khoảng 12 tuổi, mấy người hàng xóm nghĩ rằng tôi là một đứa trẻ quái dị, dơ bần hầm bà lằng ... à, mà anh đang nói về phố Stepney (một khu phố ổ chuột ở Luân Đôn) đấy.

TIN TỨC LIÊN QUAN